01/06/2015 10:14

Trông mưa

Suốt mấy tháng nay, trời hanh hao khô rốc dữ quá, đã vậy, đợt gió nam này lại kéo dài quá lâu. Thường, mọi năm chừng cỡ dăm bảy bữa là quay lại gió nồm rồi trở lại nam. Cũng phải mấy đợt như vậy kìa!

Ai đã ở miền Trung mới thấu hiểu và thấm thía hết cái sự kinh khiếp của gió nam. Nam non còn đỡ, gặp nam cồ mới thật là kinh hoàng. Những ngày có gió nam, người lử đử bải hoải chẳng thiết làm gì. Tắm rồi cũng như không và rờ tới đâu nóng rẫy tới đó.
 
Thời tiết khắc nghiệt như vầy càng ngóng trông mưa. Càng khao khát...
 
Cũng có những khi trời như thể là sắp mưa đến nơi. Mưa ngay tức thì khiến mình thắc thỏm hy vọng. Chực mưa nhiều lần và mừng hụt nhiều lần vì những dấu hiệu cũ quen như sự oi bức bất thường, mây đen quần thảo, không gian u xám... Té ra là trời phỉnh dụ mà không phải ít lần đâu nhé! Đi đến đâu cũng nghe nói và nhắc đến mưa, cũng nhận ra sự trông mưa. Có khác chăng là nỗi đợi mong mưa ở mỗi nơi mỗi khác. Tây
 
Nguyên không hề giống với đồng bằng và tất nhiên, thành phố không thể là nông thôn...Trong tất cả, bức thiết nhất vật vã nhất vẫn là những con người, ngày ngày, lăn người với đất, cắm mặt trên đất, bấu chân vào đất để tồn tại. Vẫn là một cảm giác rất mông lung, rất mơ hồ khi đọc báo thấy nơi này, chỗ khác thất bát mùa màng trầm trọng vì thiếu nước. Rồi coi ti vi thấy lúa héo úa ngoài đồng, vườn tược cằn cỗi vì không có nước...Vẫn là ý nghĩ mấy cái thứ ấy ở đâu đó, bên ngoài cuộc sống của mình và chẳng thể nào can dự.
 
Gọi điện hỏi thăm đứa em về mùa thu hoạch cà phê trên Dăk Nông, nghe nó mếu máo qua điện thoại mới điếng lòng. Rồi nói chuyện trồng trỉa với ông bạn trong Ninh Thuận, nhận ra cái gã này sao bữa nay không cười cợt bông phèng như hồi giờ. Đã vậy cái giọng sao đứt đoạn, thâm thấp khiến mình bắt nghẹn theo vầy.
 
Rồi về quê má quê ba ở mấy cái huyện quanh đây, ngó đất rồi ngó người. Là người nào? Là bà bác, là đứa cháu, là ông dượng, là người chú... lập tức nhận ra nỗi thiếu mưa, niềm lo mưa sộc thẳng vào trái tim mình, buôn buốt. Đêm về những con người đó, những tiếng thở dài đó, những khuôn mặt quắt queo đó, những vũng mắt khô rang đó đeo bám mình đến cùng.
 
Cắt đập rồi phơi phóng rơm rạ và lúa má vụ đông xuân xong, đứa cháu ở quê vô thăm. Người nó đen nhẻm và rốc khô bắt khiếp. Nó cười cười nói bác rờ vô thịt da xương cốt con coi. Giòn rụm à! Phơi nắng với chang nóng dữ quá, giờ đụng đâu gãy đó! Nghe thằng nhỏ nói, bỗng dưng hình dung đến trăm ngàn vết nứt nẻ trên mặt ruộng, rẫy nương sau ngần ấy tháng ngày cong người gánh chịu những cơn hạn hán kinh hoàng. Da thịt đất phải chăng đã giòn rụm, vụn gãy? Thằng cháu buồn xo và trầm ngâm rất lâu khi nhắc tới vụ hè thu vừa mới bắt đầu. Nếu vẫn không mưa lại thêm một vụ mùa thất bát mà mưa nhỏ, cũng chẳng thấm tháp gì! Giải nhiệt còn chưa rồi nữa là... Phải có mưa cho kịp vụ hè thu và giữa lúc, nhà nông đang trằn người ngoài ruộng để sạ nước.
 
Nỗi trông mưa theo mình cả vào giấc ngủ đêm. Và chợt hình dung giữa những oi nồng bức bối, tự nhiên, mưa rất to và dữ dội. Mường tượng thêm những vùng quê với mưa hối hả và xối xả. Lại nghĩ đến da thịt đất với mưa hào phóng đổ tuôn. Hết bỏng rát rồi nghen. Đã mát mẻ và mướt mát rồi nghen. Mưa tưới tắm khiến đất hết cằn khô và rồi sẽ tơi mềm, xốp mịn. Nhưng mưa trong mơ cùng giấc ngủ nhọc mệt và nhiều mộng mị, đành phải kết thúc, nhường chỗ cho ngày cùng với thắc thỏm và dai dẳng một nỗi trông mưa.
 
Nguyễn Mỹ Nữ
Theo TBKTSG